TẠO ĐỘNG LỰC, KHÔNG TẠO ÁP LỰC CHO BẢN THÂN

Cuộc sống số đầy tất bật, bon chen, hô hào chạy theo các phong trào. Đất nước luôn tạo ra các phong trào kể từ ngày 36 chiến sĩ đứng thề dưới gốc đa Tân Trào.
Chúng ta cũng luôn bị cuốn theo, và thời điểm này là phong trào khởi nghiệp, làm giàu. Nhưng nói thật lòng là nhiều lúc bị mất động lực, vô tình đọc được bài viết của 1 bạn trên www.linkedin.com tôi xin chia sẻ để mọi người có chút thời gian thư giãn và re-fresh.

"DEAD INSIDE" - CỤM TỪ VỪA MỚI BIẾT

Một buổi tối chưa muộn, trở về từ phòng tập thể hình và mình bắt đầu lấy thức ăn ra chuẩn bị cho ngày mai – lại một ngày nữa trong tâm trạng hết sức trống rỗng. Bởi nhiều lý do. Rồi lại cầm điện thoại lướt web vô nghĩa kiểu như kéo cho chuột chạy tán loạn chớ đầu óc ở tận nơi nào. Vô tình (mà cũng không vô tình vì mình luôn đọc những bài của cô giáo chia sẻ trên tường nhà cô), thấy bài viết của copy writer Phan Việt “Một thế hệ chết từ bên trong”, với những con người vẫn duy trì cuộc sống của họ để mọi người nhìn vào thấy họ còn vận động, còn thở đều nhưng sức lực bên trong con người cạn kiệt, tinh thần trống rỗng như những zombie trong phim kinh dị.

Nhìn lại chính mình, kể từ ngày không còn đi học buổi tối, rất nhiều khoảng thời gian sau khi kết thúc giờ làm việc, sau khi chơi thể thao. Mình cũng hay nằm nhưng không nhìn lên trần nhà mà nhìn vào cái màn hình điện thoại, một cách vô thức kéo nó đi qua đi lại xem những dòng tin không đọng lại chút gì sau 30s tắt máy.

Cứ như vậy. Với tâm trạng chẳng buồn, chẳng vui, chẳng muốn ngồi dậy lao vào bàn để tìm hiểu kiến thức gì mới mẻ - thậm chí giải trí như xem 1 bộ phim cũng không màng.

Con người tích cực đi đâu mất rồi? Hay chính bản thân mình đang lừa bịp mình rằng cuộc sống mình đang trải qua từng giây đều ý nghĩa nhỉ?

Bình tâm lại, mình nghĩ rằng, những lúc ta hoang mang, bối rối thậm chí cảm giác rằng cả thế giới đang quay lưng đều có thể diễn ra bất cứ lúc nào. Đôi khi với người nhạy cảm thì chỉ cần lá sầu riêng rơi trúng tay cũng thấy đời chẳng còn nghĩa gì.

Đừng để cái chết bên trong lâu dần làm ta chết hẳn. Chết khi còn thở - sống thờ ơ vô cảm với tha nhân.

Thôi thì, thả rơi trái tim, rơi cảm xúc nốt hôm nay rồi phải xốc lại cuộc sống như lắc món xoài trong ly muối ớt, để mùi vị, màu sắc trở nên hài hòa – tươi đẹp trở lại thôi.

Ngày mai, mọi việc sẽ tốt hơn.

Chúc các bạn vui vẻ và tự tìm cách tạo động lực cho mình bước tiếp nhé.

No Comments Yet.